Tham Lam Giữa Ban Ngày - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 38: Scopolamine




Giả dụ cố tình giấu má»™t ngưá»�i Ä‘i, muốn tìm ra được thì không khác nào mò kim Ä‘áy bể.

Những lối hẳn hoi Ä‘ã rẽ vào ngõ cụt, Ngôn Hòa ngoan cố dùng cách cá»§a riêng anh.

 

Vạn Khoảnh chẳng vá»™i, vẫn thong thả thản nhiên sinh hoạt như thưá»�ng. Gã Ä‘ã chuẩn bị hẳn 1 năm cho vụ này, có năng lá»±c lẫn tiá»�n tài để thá»±c thi tá»›i độ không má»™t kẽ hở. Gã chả sợ các biện pháp chính quy, ngay cả thá»§ Ä‘oạn ngầm cÅ©ng Ä‘âu xi nhê vá»›i gã.

Nhưng gã không thể ngá»� là Ngôn Hòa còn Ä‘iên hÆ¡n cả mình.

 

Ngôn Hòa liên lạc vá»›i gã qua thư kí, địa Ä‘iểm hẹn gặp cÅ©ng là văn phòng, trông hoàn toàn ổn thá»�a.

Ä�ây là lần đầu hai ngưá»�i chạm mặt sau vụ ẩu đả lần trước. Ngôn Hòa được thư kí dẫn vào, nhìn sắc mặt có vẻ tạm bình tÄ©nh, nói năng không dá»�a dẫm Ä‘âm thá»�c. Cả hai ngồi đối diện nhau giữa văn phòng rá»™ng rãi, tuy cách tầm mưá»�i mấy mét nhưng bầu không khí yên ổn hÆ¡n đợt trước nhiá»�u – chá»§ yếu là nhá»� thái độ cá»§a Ngôn Hòa.

Có vẻ Ngôn Hòa Ä‘ã đưa ra má»™t quyết định trá»�ng đại, anh lấy má»™t tập tài liệu trong cặp ra để lên chiếc bàn trà trước mặt, rồi nêu vốn liếng đặt cược cá»§a mình. Vạn Khoảnh chỉ lo thưởng thức khung cảnh Ngôn Hòa bắt buá»™c phải xuống nước xin xá»� chứ cÅ©ng chẳng nghe kÄ©, đại ý là Ngôn Hòa sẽ nhượng bao nhiêu cổ phần tài sản cá»§a bản thân, miá»…n là Vạn Khoảnh thả Mục Tinh Dã ra.

"Mày yêu nó thật đấy nhỉ!" Vạn Khoảnh ung dung châm Ä‘iếu thuốc, rít má»—i má»™t hÆ¡i rồi kẹp ở ngón tay Ä‘ong đưa, Ä‘iếu thuốc cháy dần má»™t Ä‘oạn dài, bong ra rÆ¡i xuống chiếc gạt tàn đồng theo động tác cá»§a gã.

"Thuốc hút rồi mà mày cÅ©ng lấy à?" Gã phì cưá»�i, nhìn đối phương rõ xấu xa.

 

Ngôn Hòa bá»� ngoài tai lá»�i khiêu khích cá»§a gã, ngón trá»� gõ lên tập tài liệu Ä‘ang đặt dưới tay: "Mày không Ä‘á»�c thá»­ xem à? Biết Ä‘âu lại hứng thú đấy."

Vừa nói anh vừa đứng dậy cầm lấy tập tài liệu, tiến đến gần bàn làm việc cá»§a Vạn Khoảnh.

Vạn Khoảnh th� ơ duỗi tay ra định nhận.

Biến cố xảy ra chỉ sau Ä‘úng má»™t giây, rõ ràng lúc Ngôn Hòa thình lình bổ nhào tá»›i thì Vạn Khoảnh Ä‘ã rÆ¡i vào thế bị Ä‘ánh úp hoàn toàn.

Gã bị Ngôn Hòa vòng má»™t cánh tay sang quặp ngay lấy cổ khi còn Ä‘ang ở trạng thái không há»� Ä‘á»� phòng – cả hai Ä‘ang trong văn phòng giữa ban ngày ban mặt, huống hồ ngưá»�i trưởng thành Ä‘á»�u hiểu ngoài để hả giận ra thì bạo lá»±c căn bản không giải quyết được bất cứ vấn Ä‘á»� gì, Ngôn Hòa Ä‘âu ấu trÄ© thế, Vạn Khoảnh cÅ©ng không nghÄ© chá»— tiá»�n cược Ngôn Hòa mang đến lại chỉ là vá»� bá»�c che mắt – sau hàng loạt tình huống bất khả thi chất chồng, cuối cùng gã phải trả giá vì sá»± sÆ¡ suất cá»§a chính bản thân.

Ngôn Hòa ghì siết gã xuống bàn làm việc, tận dụng trá»�ng lượng cÆ¡ thể Ä‘è lại ná»­a ngưá»�i trên Ä‘ang cố giãy giụa cá»§a gã, tay phải rút kim tiêm trong túi ra rồi mắm môi mắm lợi cắm thẳng vào tÄ©nh mạch cảnh ở cổ gã.

Vạn Khoảnh chỉ thấy cổ mình thoáng lành lạnh, sau Ä‘ó Ngôn Hòa lập tức đứng thẳng dậy tách ra.

Toàn bá»™ quá trình không cần tá»›i 3 giây.

 

"Mày tiêm gì vào ngưá»�i tao?" Vạn Khoảnh cau mày nhìn Ngôn Hòa, động tác tương đối trì trệ.

CÆ¡n tê liệt ập tá»›i ngay tức khắc, đại não bắt đầu lÆ¡ mÆ¡, cÆ¡ bắp toàn thân dần dà thả lá»�ng, rã rá»�i như vừa qua cÆ¡n nhậu nhẹt say khướt, gã cảm nhận được là cÆ¡ thể và ý thức cá»§a mình Ä‘ang trượt dài xuống má»™t nÆ¡i nào Ä‘ó nhưng lại không thể nào Ä‘iá»�u khiển nổi.

"Scopolamine." Ngôn Hòa phun ra má»™t từ mà Vạn Khoảnh không biết, nhưng chắc hẳn không phải thứ gì hay ho. Quả nhiên Ngôn Hòa lại nói, "Tiêm đủ liá»�u phù hợp có thể đưa ngưá»�i ta vào trạng thái an thần đặc thù, vô thức trả lá»�i Ä‘úng những gì được há»�i."

Ngôn Hòa giữ im lặng mấy giây rồi mở miệng: "Mày hận tao từ hồi bé nhỉ?"

"Hận chứ..." Vạn Khoảnh ngã ngồi ra ghế.

"Tại sao?" Ngôn Há»�a há»�i tiếp.

"Cậu ta... chỉ nhìn mày." Gã Ä‘áp.

Gương mặt Ngôn Hòa bắt đầu nhòe Ä‘i, con ngươi Vạn Khoảnh Ä‘ã tan rã.

Ä�ến lúc rồi, Ngôn Hòa há»�i nốt vấn Ä‘á»� cuối cùng: "Mục Tinh Dã ở Ä‘âu?"

 

——

Mục Tinh Dã không nhá»› mình Ä‘ã bị nhốt bao nhiêu ngày nữa, má»›i đầu cậu sẽ còn lấy móng tay vẽ ô vuông lên tưá»�ng Ä‘ánh dấu 5 ngày má»™t, khi vẽ đến ô thứ 4 thì tinh thần cậu càng lúc càng tệ, thưá»�ng không phân biệt nổi Ä‘êm lẫn ngày. Dần dà cậu quên nốt cả việc phải tính thá»�i gian.

Giống như má»›i đầu cậu hãy còn mong ngóng có ngưá»�i đến cứu mình, rồi sau cậu ý thức được là e còn chẳng có ai biết đến việc mình mất tích, thế là không hi vá»�ng xa vá»�i gì nữa. Xét cho cùng từ góc nhìn cá»§a ngưá»�i có khả năng đến cứu cậu nhất thì cậu Ä‘ã sang vùng khác làm việc, hai ngưá»�i cÅ©ng Ä‘ã quay lại làm bạn bè, dạng dù lâu ngày không gặp cÅ©ng chẳng thể mong nhá»›, chỉ cứ chầm chậm xa cách vậy thôi.

Cậu bị nhốt trong má»™t căn phòng hình vuông, gá»�i là phòng chứ không giống lắm, không có cá»­a sổ, chỉ có má»™t lá»— thông gió. Lá»— thông gió rất cao, thi thoảng có luồng sáng rá»�i vào, lúc đầu cậu tưởng đấy là ánh nắng, vá»� sau má»›i phát hiện hóa ra là ánh Ä‘èn.

Cậu căn cứ vào Ä‘ây để phán Ä‘oán ngày Ä‘êm, có Ä‘èn là ban Ä‘êm, không có Ä‘èn thì là ban ngày. Vạn Khoảnh sẽ luôn đến vào giá»� Ä‘èn sáng.

Nhưng sau đấy ánh Ä‘èn cứ sáng suốt, như kiểu lo cậu sợ tối, vậy là từ từ rồi cậu cÅ©ng chẳng phân biệt được rõ ngày tháng nữa.

Trong phòng không có bất cứ vật sắc nhá»�n nào, đồ dùng ăn uống cÅ©ng toàn bằng silicone. Sau lần cậu thá»­ đập đầu vào tưá»�ng thì đến cả vách tưá»�ng cÅ©ng thay sang mút xốp.

Những ô vuông cậu vẽ Ä‘ánh dấu ấy cÅ©ng biến mất triệt để theo.

 

Lúc Ä‘iên tiết lên Vạn Khoảnh vẫn sẽ ra tay Ä‘ánh cậu, chá»­i cậu không biết tốt xấu, cứng đầu chết giẫm này ná»�, thỉnh thoảng cÅ©ng êm ái ngá»�t nhạt cám dá»— cậu, bảo miá»…n nghe lá»�i sẽ thả cậu ra.

Hành hạ và kích thích liên miên vô tận khiến cậu Ä‘i từ suy sụp đến tuyệt vá»�ng, rồi lại từ tuyệt vá»�ng sang suy sụp, lặp lại xoay vòng như thể mãi mãi không có Ä‘iểm kết thúc.

Lâu lâu Vạn Khoảnh lại biến mất hai hôm, không rõ Ä‘i Ä‘âu. Trong hai ngày này Mục Tinh Dã sẽ không có đồ ăn, chỉ có nước uống. Nhưng cậu thấy chẳng sao, ăn Ä‘ã biến thành gánh nặng, cậu cứ buồn nôn, choáng váng ói má»­a liên tục.

Thậm chí cậu còn mong đợi hai ngày không có đồ ăn ấy, vì thá»±c sá»± má»—i lúc Vạn Khoảnh không có mặt Ä‘á»�u Ä‘áng là thiên đưá»�ng, cho dù Ä‘ang bị nhốt ở cái chốn này.

Má»™t hôm thức dậy, cậu phát hiện nguyên má»™t bãi cá»� rá»™ng xuất hiện trước mặt mình, có cả âm nhạc vang lên, Ä‘ài phun nước trên bãi cá»� Ä‘ang hân hoan nhảy múa, cậu gắng sức nghÄ© ngợi, mãi rồi cÅ©ng nhá»› ra, Ä‘ây chính là nhà cÅ© cá»§a Ngôn Hòa hồi bé mình hay ghé. Cậu nhá»› là đằng sau bãi cá»� còn có vưá»�n hoa nhá»� xinh, cậu thích dá»±ng trại ăn nướng ngoài trá»�i vá»›i Ngôn Hòa ở Ä‘ó nhất.

Quả nhiên, vưá»�n hoa tiếp tục hiện ra trước mắt cậu, rồi cậu nghe thấy cả tiếng lách tách từ mỡ dầu văng li ti trong lúc nướng thịt dở.

 

Càng lúc ảo giác cá»§a cậu càng thá»±c. Cậu nghÄ©, biết Ä‘âu má»™t hôm nào Ä‘ó cậu sẽ còn thấy cả Ngôn Hòa nữa.

 

Không rõ Ä‘ã bao lâu trôi qua, cậu bắt được tiếng rầm vang rất lá»›n bên ngoài, kiểu như có ngưá»�i Ä‘ang đập cá»­a – đấy là cánh cá»­a bằng thép liá»�n vào vá»›i mặt tưá»�ng, không biết nhìn từ ngoài trông sẽ thế nào.

Sau Ä‘ó cá»­a bị húc văng ra, có ngưá»�i lao đến ôm chầm cậu vào lòng.

Những âm thanh lao xao lan dần bên tai, tiếng cưá»�i cợt, tiếng trao đổi trò chuyện ập tá»›i từ bốn phương tám hướng, Mục Tinh Dã thấy cả ngưá»�i mình lạnh ngắt, cÆ¡ bắp toàn thân Ä‘á»�u Ä‘au nhức nhối.

 

Cậu sợ lắm, cậu ra sức giãy giụa, còn cố cắn ngưá»�i ta.

Nhưng ngưá»�i kia mặc cho cậu cắn, không Ä‘ánh đập giày vò cậu, cÅ©ng không thả cậu ra, trái lại còn khẽ khàng gá»�i tên cậu, dưá»�ng như muốn ôm ghì thật chặt mà lại sợ động phải vết thương trên ngưá»�i cậu, bá»—ng làm cậu có cảm giác rằng mình quý giá lắm.

Nước mắt cá»§a ngưá»�i kia rÆ¡i lên gương mặt cậu nóng bá»�ng. Ngưá»�i ấy thầm thì bên tai cậu, A Dã, đừng sợ – nhưng sao nghe giá»�ng ngưá»�i ấy còn sợ hãi hÆ¡n cả nạn nhân là cậu, tiếng nói vừa gấp gáp vừa run rẩy, nước mắt nóng hổi rào rạt đổ xuống lăn dài theo cổ cậu.

Ä�ừng sợ, từng có ngưá»�i nói vá»›i cậu như thế.

Là ai ấy nhỉ? Cậu không nhá»› ra nổi nữa rồi.

 

——

Chá»� đến khi Vạn Khoảnh tỉnh hồn lại khá»�i lượng lá»›n scopolamine thì Ngôn Hòa Ä‘ã nạy cá»­a chung cư cá»§a gã, đưa Mục Tinh Dã Ä‘i.

Bác sÄ© Ä‘ã xá»­ lý khẩn cấp cho gã, nhưng phải mất gần 3 tiếng đồng hồ sức thuốc má»›i tan hẳn để tỉnh táo hoàn toàn. Ngôn Hòa há»�c y, liá»�u lượng sá»­ dụng chuẩn xác tá»›i độ phát rồ, thêm 1 miligram nữa thôi là Vạn Khoảnh sẽ co giật, khó thở thậm chí tá»­ vong.

Giây phút tỉnh dậy cÅ©ng là lúc cảnh sát Ä‘ã chá»� sẵn bên ngoài, do các hành vi phạm tá»™i gồm bắt cóc, giam giữ trái phép và cố ý gây thương tích cá»§a gã Ä‘á»�u có chứng cứ rõ ràng xác Ä‘áng nên lệnh bắt giam được phê chuẩn ngay, chá»� thu thập tập trung thêm đầy đủ chứng cứ sẽ chuyển sang khởi tố. Từng khâu má»™t từ lập án, Ä‘iá»�u tra, khởi tố cho đến xét xá»­ Ngôn Hòa Ä‘á»�u ra tay cứng rắn quyết liệt, nhất định phải bắt Vạn Khoảnh chịu tù kịch khung. DÄ© nhiên đấy là chuyện vá»� sau.

 

Gần như không má»™t ai ngá»� Vạn Khoảnh lại dám nhốt Mục Tinh Dã ngay trong căn chung cư giữa thành phố cá»§a mình đầy trắng trợn suốt gần má»™t tháng trá»�i.

Chung cư cá»§a gã rất rá»™ng, vào khoảng 200 m2. Mua nhà xong gã đập thông toàn bá»™, thiết kế thành dạng không gian mở, ngoài bá»� tưá»�ng xung quanh thì căn phòng không còn mảng vách nào khác. Phong cách ná»™i thất cÅ©ng không phức tạp mấy, kiểu Âu, chá»§ đạo là màu trắng. Ä�ằng sau khu vá»±c làm việc là tấm ngăn chạm rá»—ng, tiếp Ä‘ó thì đến chiếc giưá»�ng Ä‘ôi.

Ä�ầu giưá»�ng cá»±c kì cao, bá»�c da cừu má»�m sáng bóng sang trá»�ng, gần như khảm vào toàn bá»™ bức tưá»�ng.

Mục Tinh Dã bị nhốt trong căn phòng kín nằm ngay phía sau mảng đầu giưá»�ng ấy.

 

Vá»� sau Trần Ưng giải thích vá»›i Ngôn Hòa, Vạn Khoảnh Ä‘ã chuẩn bị suốt 1 năm cho hành động lần này, việc tu sá»­a má»›i hoàn thành vào tầm ná»­a năm trước Ä‘ó. Sau khi đập thông không gian chung cư, gã để lại Ä‘úng má»™t gian phòng kín chỉ rá»™ng 7 m2. Thiết kế không gian mở hoàn toàn Ä‘ã qua mặt tất cả má»�i ngưá»�i, cấu trúc nằm gá»�n trong tầm mắt khiến ta khó lòng nhìn ra nó có thừa hay thiếu vài ba mét vuông. Chưa kể Vạn Khoảnh còn tận dụng má»™t số kÄ© xảo trong bài trí như dùng gương, góc ngoặt, bậc thá»�m, vách ngăn vân vân nhằm Ä‘ánh lừa thị giác.

Thá»±c ra ngay từ đầu Trần Ưng Ä‘ã nghi ngá»� căn chung cư thành phố, sau khi Ngôn Hòa dẫn ngưá»�i đột nhập vào biệt thá»± cá»§a Vạn Khoảnh, xin được lệnh khám xét xong là Trần Ưng lập tức vào lục soát chung cư trước luôn, nhưng không phát hiện ra gì bất thưá»�ng.

á»� tình huống này, kể cả đội cứu há»™ cứu nạn tư nhân có đến chung cư dò tìm thì cÅ©ng chịu chết – chung cư khác vá»›i biệt thá»±, tầng trên tầng dưới Ä‘ông đảo cư dân, hoàn toàn không có cách xác định liệu Mục Tinh Dã có ở Ä‘ây hay không.

Tiếp Ä‘ó há»� dá»�i sá»± chú ý sang các bất động sản khác cá»§a Vạn Khoảnh mà Ä‘á»�u trắng tay.

Song những việc này cÅ©ng chẳng quan trá»�ng nữa.

 

Ngôn Hòa bị tạm giam lần hai do sá»­ dụng thuốc trái phép, rồi lại nhanh chóng được Ngôn Thành bảo lãnh cho ra.

Ä�ược ra ngoài là anh lao ngay tá»›i túc trá»±c bên giưá»�ng bệnh, chá»� Mục Tinh Dã tỉnh dậy.

Ngôn Hòa bị tạm giam 48 giá»�, anh Ä‘ã thá»� Ä‘ây sẽ là khoảng thá»�i gian dài nhất mình tách khá»�i Mục Tinh Dã trong suốt phần Ä‘á»�i còn lại.

 

Trong 48 giá»� này Mục Tinh Dã trải qua má»™t cuá»™c phẫu thuật, bác sÄ© giám định thương tích và Ä‘ánh giá tình trạng sức khá»�e cho cậu.

Ngôn Thành trông nom sát bên Mục Tinh Dã xuyên suốt quá trình, không dám bá»� Ä‘i dù chỉ ná»­a bước, kể cả lúc Ä‘ang mổ cÅ©ng phải ngồi ngay ngoài cá»­a theo dõi, Ngôn Tương Duyệt bảo con trai Ä‘i nghỉ má»™t lát mà anh ta không chịu. Anh ta cứ nghÄ© mãi đến cái cảnh Ngôn Hòa túm lấy tay anh ta trước khi bị dẫn Ä‘i, nói bằng giá»�ng van xin mà Ngôn Thành chưa bao giá»� chứng kiến:

"Anh, bây giá»� em không tin được ai nữa. Anh nhất định phải trông chặt em ấy nhé, đừng để em ấy rá»�i khá»�i tầm mắt anh cho đến khi em vá»�."

 

 

💦 Cô Ấy Vừa Ä�i Vừa Hát:

Tam quan má»�i ngưá»�i trên dưới nhà há»� Ngôn Ä‘á»�u đưá»�ng hoàng lắm, chỉ có tam quan cá»§a tác giả má»›i lệch lạc hoy


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.