Tham Lam Giữa Ban Ngày - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 20: Lo hơi bị nhi�u thì phải




Mục Tinh Dã sắp qua mấy bá»™ quần áo vá»›i đồ dùng vệ sinh cá nhân hàng ngày rồi lấy vali ra, xếp đồ vào. Cậu không dám mang nhiá»�u thứ quá, nên vali vẫn cứ rá»—ng tuếch.

 

Sau đấy cậu ngồi trên giưá»�ng phòng ngá»§ ngẩn ngÆ¡.

Ngôn Hòa vẫn Ä‘ang gá»�i Ä‘iện dở trong phòng khách chật hẹp cá»§a nhà cậu, má»™t tay anh Ä‘út túi quần, vừa nói chuyện vừa bước vẩn vÆ¡, thong thả Ä‘iá»�m đạm, trông chẳng khác gì ngày thưá»�ng, cÅ©ng không nhìn ra được tâm trạng anh Ä‘ang vui hay Ä‘ang giận.

Tập hợp đồng má»�ng thảy trên bàn trà phòng khách, vừa rồi Ngôn Hòa Ä‘ã chụp lại từng trang gá»­i cho luật sư bên mình. Hiện giá»� anh Ä‘ang gá»�i Ä‘iện cho luật sư để bàn chính vụ hợp đồng này.

Mục Tinh Dã thá»­ tìm tòi chứng cứ vá»� mức độ nặng nhẹ cá»§a sá»± việc từ biểu cảm cá»§a Ngôn Hòa, thá»±c ra cậu cÅ©ng chẳng bận tâm lắm là có nghiêm trá»�ng không, đằng nào cÅ©ng Ä‘ã kí suốt 5 năm rồi, kể cả nghiêm trá»�ng thật thì cÅ©ng Ä‘âu vá»™i ảnh hưởng nhất thá»�i.

Cái cậu lo lắng là Ngôn Hòa sẽ nảy sinh ra các loại tâm trạng tiêu cá»±c dạng như tức tối, bá»±c bá»™i, khinh thưá»�ng hay ức chế nản chí này ná»� vá»� cậu.

Thá»±c ra bây giá»� nghÄ© lại cậu trân trá»�ng Ngôn Hòa vá»›i cảm xúc sống động buổi tối qua lắm lắm, dù cho tối qua cậu rén rụt cả ngưá»�i, sợ chẳng thốt nên lá»�i nữa.

 

Ngôn Hòa trong phòng khách gá»�i cậu sang, há»�i cậu thu dá»�n xong chưa, xong rồi thì Ä‘i thôi.

Mục Tinh Dã gật đầu, quay lại phòng ngá»§ kéo vali ra. Trước khi Ä‘i cậu kiểm tra má»™t lượt Ä‘iện và gas, Ä‘óng hết cá»­a sổ lại, rồi má»›i Ä‘i theo sau Ngôn Hòa xuống nhà.

Ngôn Hòa lại có cuá»™c gá»�i đến, vừa xuống cầu thang vừa nói nên Ä‘i rất từ tốn. Mục Tinh Dã theo đằng sau, xách vali bằng hai tay, động tác trúc trắc, bước xong lại dừng, vali đập vào ống đồng phát ra tiếng "Loạch xoạch" nhịp nhàng khe khẽ.

Chắc do cái tiếng này hÆ¡i chói tai, Ngôn Hòa vừa trả lá»�i Ä‘iện thoại, vừa nghiêng đầu lại liếc nhìn Mục Tinh Dã.

Mục Tinh Dã lập tức dừng bước chân, nhấc cái vali cao lên theo bản năng cho nó cách xa chân mình ra. Biểu cảm cá»§a cậu rất khó gá»�i tên, cảm giác dạng như Ä‘ang không biết nên làm sao, miệng hÆ¡i he hé, sững sá»� nhìn đối phương, trông ngÆ¡ cá»±c kì.

Ngôn Hòa cất Ä‘iện thoại vào túi, thở dài má»™t hÆ¡i sâu trong lồng ng.á»±c không ai nghe thấy rồi duá»—i tay cầm mất cái vali, tăng tốc sải bước xuống tầng.

 

"Bản thân cái hợp đồng Ä‘ã mang tính tá»± nguyện rất mạnh," Tay lái cá»§a Ngôn Hòa rất vững, tốc độ xe trung bình vừa vặn, giá»�ng Ä‘iệu nói chuyện cÅ©ng từ tốn, cứ như Ä‘ang bàn má»™t việc hoàn toàn bình thưá»�ng, "luật sư bảo chỉ cần trả hết tiá»�n, vá»� sau không lo phiá»�n toái gì nữa."

Anh phá»�ng Ä‘oán hẳn là hồi Ä‘ó Vạn Khoảnh chưa ra Ä‘òn độc vá»›i Mục Tinh Dã Ä‘ang ở đưá»�ng cùng chỉ xin xá»� được mình, cÅ©ng chẳng phải nhá»� lương tri Ä‘âu, mà có lẽ chỉ bởi gã thấy kể cả Mục Tinh Dã vùng vẫy nữa thì vẫn không gây nổi sóng gió gì, nên cÆ¡ bản lưá»�i chả buồn động tay động chân vào hợp đồng.

Thành ra lại đỡ bao nhiêu việc cho Ngôn Hòa.

Rồi anh dừng lại giây lát má»›i nói tiếp: "Lúc nãy tôi vừa bảo luật sư chuyển tiá»�n cho gã dưới tên em rồi."

Ngôn Hòa chưa cần nhìn Mục Tinh Dã cÅ©ng vẫn biết thừa biểu cảm thảng thốt tại chá»— cá»§a cậu sẽ thế nào. Sau đấy anh Ä‘á»�c má»™t con số, đại khái có má»™t loạt số lẻ loằng ngoằng dài thượt. Không phải kiểu quẳng nguyên tấm chi phiếu bảo "Thôi khá»�i trả lại" theo phong cách ngưá»�i giàu, mà là "Tao nợ mày bao nhiêu giá»� tao trả bấy nhiêu, không thiếu má»™t đồng nhưng cÅ©ng đừng mÆ¡ thừa ra má»™t cắc".

"Mục Tinh Dã, từ giá»� trở Ä‘i," Ngôn Hòa nói, "em vá»›i Vạn Khoảnh không còn quan hệ gì nữa, cÅ©ng đừng có gặp lại nữa."

 

Chỉ mất Ä‘úng 3 tiếng, Mục Tinh Dã Ä‘ã lại quay vá»� ngồi giữa phòng khách nhà Ngôn Hòa.

Sau bữa sáng, Ngôn Hòa đưa luôn cậu vá»� tiểu khu sông Bạch Sa để lấy hợp đồng. Nấn ná ở căn nhà be bé cá»§a cậu tầm 1 tiếng, xá»­ lý vụ hợp đồng xong xuôi Ngôn Hòa lại chở cậu cùng má»™t chiếc vali đơn giản quay vá»� Lan uyển.

Tá»›i giá»�, bản hợp đồng Ä‘ã trói buá»™c Mục Tinh Dã suốt 5 năm qua được Ngôn Hòa giải quyết chỉ trong 1 tiếng đồng hồ.

Ngôn Hòa chở cậu vá»� rồi Ä‘i làm, trước khi Ä‘i bảo vá»›i cậu mật khẩu nhà, không nói gì khác nữa.

 

Song Mục Tinh Dã hãy cứ như Ä‘ang nằm mÆ¡, Ä‘ùng cái đại não phải tiếp thu lượng thông tin quá lá»›n, máy móc bắt đầu đơ ra.

Tối qua Ngôn Hòa đưa cậu vá»� nhà, đến sáng nay Ngôn Hòa dẫn cậu sang sông Bạch Sa lấy hợp đồng rồi lại bảo cậu thu dá»�n đồ đạc qua ở tạm, còn trả tiá»�n giúp cậu. Suốt cả quá trình cậu cứ ở vào trạng thái hốt hoảng má»� mịt, Ä‘úng kiểu có cái bánh to Ä‘ùng từ trên trá»�i rÆ¡i xuống đập phải váng cả óc luôn.

Trông cái bánh khổng lồ, kẻ Ä‘ói meo là cậu lại chẳng biết nên Ä‘ánh chén từ Ä‘âu.

Cậu nghÄ© bụng, Ngôn Hòa có quan tâm đến cậu, có lo lắng cho cậu, hoặc là trong lòng hãy còn thích cậu má»™t xíu xiu.

Thế hả? Cậu tá»± há»�i mình.

Chắc... thế! Cậu bán tín bán nghi.

Cậu nghÄ© tiếp, vừa nãy trên đưá»�ng vá»� Ngôn Hòa Ä‘ã nói rất rõ: "Em dá»�n sang Lan uyển ở tạm Ä‘i, Vạn Khoảnh không phải loại sẽ chịu ngậm bồ hòn làm ngá»�t, tôi sợ gã tìm cách gây sá»± thêm vá»›i em."

Anh còn bảo: "Nếu em thấy vướng mắc chuyện tiá»�n nong thì trả tôi từ từ là được, đằng nào trả Vạn Khoảnh hay trả tôi mà chả thế, ít nhất tôi không ép em má»™t năm sau phải làm tình nhân cả tôi."

Tuy câu cuối cùng bật ra khá»�i miệng Ngôn Hòa thấp thoáng vẻ trào phúng lạnh nhạt, cÆ¡ mà tá»± dưng Mục Tinh Dã lại thấy ngài ngại kì cục, thậm chí cậu còn tranh thá»§ thẩn thÆ¡ má»™t hồi – sao chá»§ nợ là ai lại cÅ©ng giống nhau được Ä‘âu chứ?

 

Nhưng rồi cậu ngay lập tức thấy mình vô liêm sỉ quá Ä‘i. Biết Ä‘âu Ä‘ây chỉ là bạn bè đỡ đần nhau đơn thuần, cái "thích má»™t xíu xiu" kia hoàn toàn không tồn tại.

Bao năm nay má»™t thân má»™t mình cậu Ä‘ã quen vá»›i đủ các thể loại cá»±c khổ, hiểu ra sâu sắc má»™t Ä‘iá»�u, ấy là sẽ không có bất kì má»™t chuyện tốt lành nào vô duyên vô cá»› rÆ¡i trúng đầu cậu hết, muốn giành được gì thì cậu phải bá»� ra ná»— lá»±c tương đương, thậm chí Ä‘ánh đổi bằng cái giá gấp bá»™i. 

—— Cậu sợ rằng Ngôn Hòa làm xong hết má»�i việc, không còn gánh nặng từ tình cảm nhiá»�u năm nữa, là sẽ hất cậu Ä‘i thật cương quyết.

Bởi vì cậu biết kể cả không phải ngưá»�i yêu, thì vá»›i Ngôn Hòa mình cÅ©ng Ä‘óng vai trò như má»™t ngưá»�i em trai. Thá»�i gian há»� ở cạnh bên nhau dài đến mức ngưá»�i ngoài không tài nào bắt chước lẫn bắt kịp, nói gì đến tình cảm chân thật nảy sinh lan tràn theo thá»�i gian, ấy Ä‘á»�u là những thứ không thể dá»… dàng xóa má»�.

Mục Tinh Dã nghÄ©, rất có khả năng kết quả cuối cùng sẽ là hai ngưá»�i chấp nhận mối quan hệ hiện tại, không xem đối phương như vô hình nhưng cÅ©ng không thân thiết quá, chạm mặt thì chào há»�i, gặp vấn Ä‘á»� gì khó khăn cÅ©ng có thể giúp má»™t tay.

Nhưng không còn là ngưá»�i yêu nữa.

Không hôn môi, không ôm ấp nữa, không còn xem ngưá»�i kia là duy nhất.

Cứ nghÄ© đến Ä‘ây là cậu lại thấy như nuốt phải cốt thép vào cổ há»�ng, nó xuyên thá»§ng từ cổ xuống tận tim, chỉ tưởng tượng ra tình cảnh ấy thôi Mục Tinh Dã Ä‘ã thấy phần Ä‘á»�i còn lại thật vô vá»�ng.

 

Cậu ngồi má»™t mình ở phòng khách hÆ¡n má»™t tiếng đồng hồ rồi má»›i chậm chạp đứng lên, kéo cái vali vào phòng ngá»§ phụ sắp xếp đồ đạc.

NghÄ© nữa cÅ©ng vô dụng, Ä‘i đến Ä‘âu hay đến Ä‘ó hay Ä‘âm leo theo lao bám riết đến cùng Ä‘á»�u không phải tác phong cá»§a Mục Tinh Dã, nhưng hiện giá»� cậu không còn cách nào khá hÆ¡n.

Trên con đưá»�ng theo Ä‘uổi lại Ngôn Hòa từ đầu, cậu kiên trì quyết không dao động, nhưng đồng thá»�i cÅ©ng rụt rè e ngại vô cùng.

 

Xếp quần áo đồ đạc cá nhân trong vali ra cất gá»�n chỉ tốn tầm chưa đến 10 phút, cậu lại thành vô công rồi nghá»�.

Cậu lấy sạc, giá»� má»›i để ý Ä‘iện thoại Ä‘ã hết pin từ tận tối qua, cắm sạc vào mở máy, các cuá»™c gá»�i nhỡ và tin nhắn chưa Ä‘á»�c kêu ting ting nối nhau xuất hiện.

Mục Tinh Dã thấy cứ là lạ, má»›i tắt máy má»™t buổi tối má»™t buổi sáng mà sao nhá»™n nhịp thế, hồi trước tắt máy suốt má»™t hai hôm còn chả có ai tìm cậu cÆ¡ mà.

Chá»� Ä‘á»�c rõ các thông báo xong, nét mặt cậu đặc sắc hÆ¡n hẳn.

Có hai cuá»™c gá»�i không tên, đến từ Vạn Khoảnh, má»™t cuá»™c trong Ä‘ó có ngưá»�i nhấc máy, thá»�i lượng trò chuyện là 32 giây. Rõ ràng ngưá»�i nghe chính là Ngôn Hòa, còn nói gì thì không ai biết.

Xong cậu thá»­ kéo lên trên, phát hiện ra số cá»§a Vạn Khoảnh Ä‘ã bị cho vào danh sách chặn, Weixin cÅ©ng bị xóa tiệt luôn.

Lông mày Mục Tinh Dã giần giật, không biết phải bình luận kiểu gì nữa.

 

Có mấy cuá»™c gá»�i nhỡ cá»§a Lâm Bích, rồi cả tin nhắn:

"A Dã, sao mày không nghe Ä‘iện thoại? Mày Ä‘ang Ä‘âu thế? Mày có sao không?"

"Ôi Ä‘ù, tao nghe phải cái tin tày trá»�i gì Ä‘ây, A Dã, mày nghe Ä‘iện Ä‘i mau lên!!!"

Chưa kịp Ä‘á»�c hết tin nhắn thì Ä‘ã lại thêm cuá»™c gá»�i.

 

Lâm Bích há»�i xối xả luôn: "A Dã, mày bị làm sao thế! Sao lại tắt máy suốt? Rốt cuá»™c mấy ngưá»�i xảy ra vụ gì? Mau kể cho tao vá»›i nào!"

Tràng pháo liên thanh cá»§a cậu ta làm đầu óc Mục Tinh Dã choáng váng, xảy ra vụ gì tức là thế nào? Chưa gì việc tối qua cậu bị sỉ nhục giữa Ä‘ám Ä‘ông ở UH Ä‘ã lan ra ngoài nhanh vậy ư? Sao Ä‘ã đến ná»—i đấy nhỉ? Má»™t nhân vật tép riu như mình, có rÆ¡i từ Ä‘u quay khổng lồ ở CBD xuống thì cÅ©ng làm gì có ai chú ý Ä‘âu!

Song Lâm Bích vẫn chưa tắt Ä‘ài, nói nhoay nhoáy như máy: "Mày nghe tin chưa, hôm qua Ngôn Hòa vá»›i Vạn Khoảnh choảng nhau vỡ đầu kìa!"

Hả!?

Mục Tinh Dã không thể nào hiểu nổi ý nghÄ©a mấy cái câu vừa rồi.

"Má»›i tối qua luôn, mấy ngưá»�i ở UH Ä‘úng không?"

"...Ừ Ä‘úng."

"Có mày, Ngôn Hòa, Vạn Khoảnh, ba ngưá»�i cùng đến Ä‘úng không?" Lâm Bích há»�i tiếp.

"...Ừ có."

"Thế thì Ä‘úng rồi! Ä�ồn chuẩn luôn!" Lâm Bích kêu.

Chắc Lâm Bích cÅ©ng nghe ra Mục Tinh Dã ở đầu kia Ä‘iện thoại Ä‘ang mặt mÅ©i ngá»› ngẩn, bèn kiên nhẫn kể lại đầu Ä‘uôi sá»± tình cho cậu. Lúc ấy má»™t ngưá»�i bạn cá»§a bạn cá»§a Lâm Bích cÅ©ng có mặt, tận mắt chứng kiến hiện trưá»�ng ẩu đả cá»§a hai bên.

 

Tóm tắt là ban đầu Ngôn Hòa Ä‘i vá»� rồi, không hiểu sao lại quay trở lại, anh vào phòng rất lặng lẽ yên ắng, má»�i ngưá»�i Ä‘ang say sưa rượu chè không ai chú ý thấy. Lúc Ngôn Hòa phang chai rượu lên đầu Vạn Khoảnh rồi những ngưá»�i khác trong phòng vẫn còn ngÆ¡ ngẩn.

Ngôn Hòa không nói má»™t câu nào, bước lên cái là ra tay ngay, Vạn Khoảnh hứng liá»�n mấy Ä‘òn, máu chảy ra nhoe nhoét đầu tóc mặt mÅ©i. DÄ© nhiên Vạn Khoảnh làm sao nuốt trôi cái cục tức như thế, căn phòng há»—n loạn hết lên. Chá»� đến khi số còn lại lăn xả kéo được hai bên ra thì cả hai cứ thế trợn trừng mắt nhìn nhau, trông Ä‘úng kiểu chỉ muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.

Ä�ám ngưá»�i Ä‘i cùng tròn mắt chết lặng hết, luống cuống hợp sức giữ cả hai lại. Hai ngưá»�i này Ä‘á»�u thuá»™c vào hàng nứt đố đổ vách ở Thá»§ phá»§, nhỡ Ä‘ánh nhau chia phe không ai dám chá»�n, Ä‘ành phải nhắm mắt nhắm mÅ©i khuyên can. Phạm Sùng Quang trót đứng ra rá»§ rê dÄ© nhiên phải giải quyết hậu quả, hắn ta vừa cuống quít sốt sắng gá»�i cấp cứu còn vừa phải xun xoe ngá»�t nhạt xoa dịu Ngôn Hòa.

Chá»� tình hình được kiểm soát thì Ngôn Hòa Ä‘ã bá»� Ä‘i từ Ä‘á»�i nào, Vạn Khoảnh mất nhiá»�u máu quá phải đưa vào bệnh viện kiểm tra khâu vết thương.

Má»™t buổi tối ngổn ngang hoang tàn.

Hoàn hồn lại xong má»�i ngưá»�i má»›i tỉnh ngá»™ hiểu ra.

—— Hai con ngưá»�i trưởng thành chững chạc thể diện cùng diá»…n má»™t màn gây gổ hoành tráng ở câu lạc bá»™, chỉ vì Mục Tinh Dã.

 

"Sao hả? Mày không ở hiện trưá»�ng à? Không trông thấy à?" Lâm Bích há»�i liá»�n má»™t mạch 3 câu.

Ä�ầu óc Mục Tinh Dã cứ ù lên ong ong, gần như không suy nghÄ© được, nhưng cậu vẫn thật thà trả lá»�i câu há»�i cá»§a Lâm Bích, kể lại má»™t lượt tiá»�n nhân hậu quả những gì cậu má»›i gặp phải tối qua.

Quả nhiên Lâm Bích nổi cÆ¡n phẫn ná»™, há»�i ngay Mục Tinh Dã có bị thương không, biết cậu không sao má»›i thở phào má»™t hÆ¡i, xong lại gào lên chá»­i Vạn Khoảnh thế là Ä‘áng Ä‘á»�i: "Tao mà là Ngôn Hòa tao phải Ä‘ánh chết cái thằng biến thái này luôn!"

Chá»­i bá»›i rá»§a xả liên tục gần 10 phút, cuối cùng mệt quá má»›i chịu thôi.

Rồi cậu ta nghÄ© tiếp đến má»™t vấn Ä‘á»� khác: "Vậy Vạn Khoảnh có chịu bá»� qua cho mày không? Gã là cái loại chịu ngậm bồ hòn làm ngá»�t thật à?"

Mục Tinh Dã Ä‘ành kể nốt các thứ Ngôn Hòa sắp xếp sau Ä‘ó, trước mắt Ä‘ã trả đủ tiá»�n, chuyển sang ở Lan uyển, Lâm Bích má»›i yên tâm hẳn.

 

Chẳng trách, tối qua Ngôn Hòa cÅ©ng nói má»™t câu tương tá»±: Vạn Khoảnh không phải loại sẽ chịu ngậm bồ hòn làm ngá»�t.

Hóa ra 10 phút Ngôn Hòa bảo cậu ngồi yên trong xe rồi bá»� Ä‘i là để quay vá»� phòng riêng ra tay vá»›i Vạn Khoảnh, thảo nào lúc trở lại anh vẫn giận Ä‘ùng Ä‘ùng.

Tiếp đến cậu nhá»› ra thêm, quay lại xong áo sÆ¡ mi cá»§a Ngôn Hòa có vẻhÆ¡i xốc xếch, Mục Tinh Dã không nghÄ© nhiá»�u, còn tưởng là anh để quên đồ trên Ä‘ó thật.

Mục Tinh Dã thấy lòng mình rối bá»�i, Ngôn Hòa xưa giá»� Ä‘iá»�m tÄ©nh giữ mình lại Ä‘i động thá»§ chỉ bởi má»™t câu nói cá»§a Vạn Khoảnh, việc này Ä‘ã vượt hẳn ra khá»�i phạm vi nhận thức cá»§a cậu.

 

Thá»­ nhìn đồng hồ, Ä‘ã đến giá»� ăn trưa, chắc là Ngôn Hòa Ä‘ang nghỉ ngÆ¡i.

Mục Tinh Dã gá»�i Ä‘iện cho anh, không cần đợi quá lâu, Ngôn Hòa nhấc máy luôn. Lúc này cậu má»›i phát hiện là mình còn chưa kịp chuẩn bị xem sẽ nói gì nữa, cÅ©ng không thể Ä‘i há»�i thẳng thừng kiểu có phải anh ra tay Ä‘ánh Vạn Khoảnh thật không ạ, Ä‘ành lúng túng ngượng ngùng vận dụng mẫu câu vạn năng:

"Anh Ngôn, anh ăn gì chưa ạ?"

"Sắp, Ä‘ang Ä‘á»�c nốt tài liệu." Tiếng trang giấy loạt soạt vang lên ở đầu kia Ä‘iện thoại, có vẻ bận bịu lắm nhưng giá»�ng Ngôn Hòa không há»� toát ra vẻ mất kiên nhẫn hay vá»™i vàng gì. Dưá»�ng như trạng thái này cÅ©ng Ä‘ang động viên Mục Tinh Dã nói tiếp.

Cậu ấp úng vài chữ xong má»›i há»�i: "Anh... có bị thương không ạ?"

"Há»­m?" Hình như đầu bên kia ngạc nhiên mất má»™t giây, tiếp Ä‘ó là tiếng Ä‘áp thấp giá»�ng, "Không sao."

"Thế... sau này phải làm sao ạ?"

"Phải làm sao cái gì?"

"Vạn Khoảnh... không phải ngưá»�i chịu ngậm bồ hòn làm ngá»�t..." Mục Tinh Dã lôi lại câu hôm qua Ngôn Hòa nói ra, "Hai ngưá»�i... sẽ gây thù chuốc oán."

Ngôn Hòa cưá»�i má»™t tiếng rất khẽ, Mục Tinh Dã ngá»� đấy là tiếng mỉa mai.

"Hồi trước cÅ©ng Ä‘âu bè bạn gì," Ngôn Hòa nói, "Mục Tinh Dã, em lo hÆ¡i bị nhiá»�u quá thì phải."

"Nghỉ việc ở UH Ä‘i, các việc khác cứ làm tiếp được." Giá»�ng Ngôn Hòa lại quay vá»� bình thưá»�ng, nghe chẳng khác gì giá»�ng sắp xếp lịch làm việc vá»›i thư kí, câu cuối cùng trước khi cúp máy là:

"Trưa nhá»› ăn uống Ä‘àng hoàng vào."

 

 

💦 Cô Ấy Vừa Ä�i Vừa Hát:

Mị Ä‘ang nghÄ©, nếu Ngôn Hòa Vạn Khoảnh chÆ¡i gay thì ai làm công. High ghê á!

————

*Note:

Lan uyển, chá»— ở cá»§a Ngôn Hòa từng được nhắc ở các chương đầu vá»›i tên 'Lan viên', chắc tác giả không nhá»› nên từ chương này trở Ä‘i Ä‘á»�u gá»�i là Lan uyển. Mình giữ nguyên theo bản gốc nhưng nó Ä‘á»�u là 1 nha.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.