Tham Lam Giữa Ban Ngày - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 33: Là m gì cũng được




"Anh, anh muốn sao ạ?" Mục Tinh Dã há»�i má»™t câu Ä‘ã biết tá»�ng trong bụng.

Cậu không muốn cầu xin Ngôn Hòa thêm nữa, nhưng chẳng còn cách khác.

"Anh Ngôn, đừng thế mà... Lận đận mãi em má»›i tìm thấy được Ä�oàn Dương, anh không thể như thế..."

Không thể không để lại cho em má»™t con đưá»�ng sống nào.

"Muá»™n rồi." Ngôn Hòa nói.

Ngôn Hòa thả lá»�ng tay, Mục Tinh Dã lảo đảo loạng choạng lao ra bàn chá»™p lấy Ä‘iện thoại. Cậu run tay ấn má»™t dãy số, chuông reo 3 tiếng, đầu bên kia bắt máy.

Giá»�ng Ä�oàn Dương vang lên, chắc là anh ta Ä‘ang ngá»§ trưa dở, tiếng nói ngái ngá»§ có phần thắc mắc: "A Dã, sao thế, Ä‘ã bảo là không có việc gì thì tránh đừng gá»�i cho chú mà?"

Chỉ trong Ä‘úng má»™t khoảnh khắc Mục Tinh Dã đột nhiên hiểu ra Ä‘iá»�u gì Ä‘ó, đầu óc cậu nổ rầm, mắc bẫy mất rồi.

Cậu quá tin tưởng Ngôn Hòa, chưa bao giá»� tưởng tượng có má»™t ngày Ngôn Hòa sẽ lừa mình.

Cậu lẩm nhẩm nỉ non vào Ä‘iện thoại: "Chú Ä�oàn, Ä‘i mau..."

Cuá»™c gá»�i Ä‘ã cúp máy mà cậu vẫn Ä‘ang lÆ¡ ngÆ¡, nhìn theo Ngôn Hòa bước lại gần, rút Ä‘iện thoại cá»§a cậu ra.

Ä�ến lượt Ä‘iện thoại Ngôn Hòa vang lên, anh Ä‘ang ở sát cạnh Mục Tinh Dã, cÅ©ng không giấu cậu mà ấn nghe luôn, âm lượng ở đầu bên kia không lá»›n lắm nhưng Mục Tinh Dã nghe thấy rõ mồn má»™t. Ä�ối phương báo Ä‘ã rà soát được định vị cá»§a Ä�oàn Dương ở má»™t tiểu khu hẻo lánh tại Thá»§ phá»§, há»�i Ngôn Hòa có phải vẫn tiến hành theo kế hoạch ban đầu không.

Ngôn Hòa Ä‘áp, Ä‘i Ä‘i.

Má»�i việc Ä‘ã xong xuôi, Ngôn Hòa đứng yên bất động, nhìn Mục Tinh Dã thất hồn lạc phách bằng ánh mắt nặng ná»�.

Anh vẫn còn rất nhiá»�u thứ cần làm, trầm mặc má»™t hồi xong anh xoay ngưá»�i, bước ra phía cá»­a.

Tay đặt lên nắm cá»­a, giây phút định nhấn xuống thì má»™t tiếng run rẩy vang lên sau lưng gá»�i anh, "Anh Ngôn". Ä�á»™ng tác tay dừng khá»±ng, anh ngoái đầu, Mục Tinh Dã bá»—ng ưỡn ngưá»�i quỳ xuống thẳng đơ ở cách anh chỉ chưa đến mấy mét.

Mục Tinh Dã ngá»­a mặt lên nhìn anh, nước mắt Ä‘ã cạn, con ngươi trong trẻo sạch sẽ vỡ vụn thành mảng tuyệt vá»�ng má»� sương.

Tháng 6 trá»�i Ä‘ã nóng bức lắm, trong phòng không có Ä‘iá»�u hòa, cái quạt nho nhá»� ở góc tưá»�ng lần lượt thổi những luồng gió oi ả yếu á»›t.

Ä�âu Ä‘âu cÅ©ng là oi bức, nhưng Ngôn Hòa lại thấy ngưá»�i mình lạnh toát.

Mục Tinh Dã hÆ¡i hé môi mà chẳng thốt lên được chữ nào. Ngôn Hòa lập tức quay phắt ngưá»�i lại, mở cá»­a sải chân bá»� ra ngoài.

Anh rảo bước đến cạnh xe mở khóa vào trong, xoay đầu xong rồi nhưng buá»™c phải dừng lại. Ä�ằng trước có má»™t lái má»›i Ä‘ang lùi xe, phần đưá»�ng cạnh bồn hoa cá»§a tiểu khu chật hẹp chỉ đủ chá»— cho má»™t xe Ä‘i, Ngôn Hòa có nôn nóng nữa thì cÅ©ng chỉ Ä‘ành chá»�.

Khóe mắt liếc qua gương chiếu hậu trông thấy ngưá»�i kia Ä‘uổi theo ra, hốt hoảng há»›t hải chạy sang phía này, vá»— vào cá»­a sổ xe sốt sắng nói gì Ä‘ó.

Ngôn Hòa không nhìn Mục Tinh Dã, xem như không nghe không thấy không há»�i trước những tiếng đập vang ngay sát cá»­a sổ. Anh cắn răng, cả ngưá»�i căng ra cứng Ä‘á»�, sắp sá»­a bóp nát vô lăng đến nÆ¡i rồi má»›i thấy cái xe chắn đưá»�ng đằng trước lái Ä‘i.

Giẫm chân đạp kịch ga, xe lao vá»�t ra, Mục Tinh Dã bị bất ngá»� thế là ngã nhào xuống đất.

Ngôn Hòa vá»™i đạp mạnh phanh, tiếng xe phanh gấp rít lên chói tai như tiếng sấm rá»�n vang giữa tiểu khu buổi chiá»�u tÄ©nh mịch.

Ngôn Hòa ngồi bên trong xe, tay run, chân cÅ©ng Ä‘ang run, anh chậm chạp ngẩng đầu nhìn kính chiếu hậu thấy Mục Tinh Dã Ä‘ang lồm cồm bò dậy, vẫn muốn lết đến Ä‘ây tiếp.

Anh nhắm mắt lại thật chặt, tiếng thở nặng trÄ©u hắt từ tận lồng ng.á»±c ra, rồi anh đạp ga lần nữa trước khi Mục Tinh Dã Ä‘uổi kịp.

Xe lên cao tốc, phóng đến 160 km/h, Ngôn Hòa ép mình Ä‘i Ä‘i nhanh lên, mau mau rá»�i khá»�i căn phòng cÅ© nát ấy, rá»�i khá»�i cái ngưá»�i Ä‘ã vỡ vụn ấy. Anh sợ há»… ngần ngừ má»™t giây thôi mình sẽ quay đầu xông lại, làm ra hành động ngu xuẩn.

Anh không thể quay lại!

Tay trái mò vào túi, trong ấy là ná»­a quả quýt Mục Tinh Dã ăn còn thừa.

Anh nhét quýt vào miệng mình, nhai nuốt theo bản năng, thá»±c sá»± chua lắm, vị chua loét tràn ứa ra, tấn công khắp từ khoang miệng xuống đến tận lục phá»§ ngÅ© tạng.

Chua tá»›i mức không mở nổi mắt, tá»›i ná»—i trái tim cÅ©ng muốn ngừng đập theo.

Chập tối, mây Ä‘en mù mịt, cÆ¡n giông bão sắp sá»­a kéo đến. Chính quyá»�n thành phố ra thông báo khẩn cấp, trưá»�ng lá»›p nghỉ há»�c, cÆ¡ quan nghỉ làm, nhất định phải tránh cÆ¡n mưa tối nay, vậy là tất cả Ä‘á»�u tất tả vá»� nhà, trông ai dá»�c đưá»�ng cÅ©ng vá»™i vã há»›t hải, má»—i ngưá»�i Ä‘á»�u có chốn vá»� cá»§a riêng mình.

Mục Tinh Dã đứng trước căn biệt thá»± Ä‘èn Ä‘óm sáng trưng, thoáng hoảng hốt.

Mưa lá»›n rào rào trắng xóa cứ như đổ ập từ trên trá»�i xuống đất. Màn mưa vừa dày vừa nặng dá»™i vào biến ánh Ä‘èn cách Ä‘ó không xa thành những quầng sáng má»� chồng lên nhau, nhìn lâu mắt sẽ nhức, sẽ nhòe nhoẹt theo đại não.

Cảnh tượng quen thuá»™c quá, 5 năm trước cậu cÅ©ng từng đứng Ä‘ây như thế, mong gặp Ngôn Hòa má»™t lần, muốn há»�i thá»­ xem tại sao bá»—ng chốc cảnh còn ngưá»�i mất, muốn biết mình nên làm gì Ä‘ây?

Thá»±c ra cÅ©ng chẳng giống lắm, so vá»›i sá»± hoang mang luống cuống ngày ấy thì giá»� Ä‘ây cậu chỉ xin có má»™t kết quả.

Ä�ình nghỉ bên ngoài biệt thá»± không cao, mái hiên cÅ©ng chỉ để trang trí, không che chắn nổi những gió táp mưa rá»�n thế này, chẳng bao lâu sau Mục Tinh Dã Ä‘ã Æ°á»›t sÅ©ng. Cậu vừa Ä‘i từ Lan uyển sang Ä‘ây, Ngôn Hòa không ở Lan uyển, cậu ghé má»™t chuyến uổng công, Ä‘ành đến tiếp Ä‘ây tìm.

Mục Tinh Dã không dám tá»± tiện vào trong, ông Ngôn còn Ä‘ang ở nhà. Vốn dÄ© cứ trông thấy cậu là ông cụ tức, cậu không dám vào châm lá»­a, cÅ©ng chẳng có mặt mÅ©i nào mà vào.

Chỉ biết chá»� thế thôi.

Gá»­i Ä‘i gá»­i lại tái hồi mưá»�i mấy tin nhắn, chả ai để tâm. Gá»�i Ä‘iện sang thì ban đầu còn cúp, vá»� sau dứt khoát tắt máy luôn. Mục Tinh Dã hết cách, buá»™c phải cắm rá»… hứng mưa lạnh gió rét.

Bác quản gia già cá»§a biệt thá»± Ä‘ã dõi theo cậu vá»›i Ngôn Hòa lá»›n lên từ bé, lúc này cÅ©ng phát hiện qua camera giám sát, bác lén ra ngoài má»™t lần giục cậu mau vá»�. Cậu không nghe, nhất quyết Ä‘òi phải đợi. Bác quản gia bó tay Ä‘ành Ä‘i vào, lát sau cầm cái áo mưa ra bắt cậu mặc tạm.

Ngôn Niên Ä‘ã Ä‘i nằm từ sá»›m, bác quản gia không dám lên gác quấy rầy ông cụ, thá»±c ra kể cả chưa nghỉ ngÆ¡i thì cÅ©ng không dám để ông cụ biết việc Mục Tinh Dã Ä‘ang chá»� ở ngoài.

Nhìn đồng hồ thấy Mục Tinh Dã Ä‘ã đứng ngoài đợi hÆ¡n 1 tiếng rồi, bá»™ dạng khẳng định rõ ràng chưa gặp là sẽ cương quyết chưa Ä‘i. Mưa to thế này nguy hiểm lắm, nhỡ Ä‘âu ốm sốt hay gặp sá»± cố bất ngá»� gì thì sao, hồi trước má»—i lần Thá»§ phá»§ mưa giông Ä‘á»�u thấy đưa tin có ngưá»�i chết, nào là bị giật Ä‘iện, nào là bị cuốn trôi xuống cống, nào là Ä‘ang lái xe thì bị trận lụt nhấn chìm dưới cầu vượt. Càng nghÄ© bác quản gia càng hãi, phải gá»�i ngay cho Ngôn Hòa.

Màn mưa xối xả khiến Ä‘èn xe ở đằng xa thành ra rá»�i rạc há»—n độn, mãi đến khi khoảng cách gần hÆ¡n Mục Tinh Dã má»›i lá»� má»� ngÆ¡ ngẩn nghe thấy tiếng phanh xa. Ngôn Hòa lao từ trên xe xuống như cÆ¡n ảo giác cá»§a cậu. Nhưng rồi ảo giác này thật quá, nét mặt sá»­ng sốt lẫn giận dữ cá»§a "Ngôn Hòa", cánh tay bấu lấy vai cậu lôi vào xe, hÆ¡i thở loáng thoáng cá»§a "Ngôn Hòa" bị nước mưa dá»™i át mất, tất thảy Ä‘á»�u giống má»™t giấc mÆ¡.

Chá»� đến khi tỉnh táo lại phần nào thì cậu Ä‘ã ngồi ở ghế phó lái.

Giá»�t nước rá»� tí tách tí tách thấm ướt chiếc ghế bằng da thật Ä‘ang ngồi, thảm kê dưới chân cÅ©ng sÅ©ng nước. Mục Tinh Dã đưa tay lau qua mặt má»™t cái, nước mưa tiếp tục lăn từ trên mái tóc má»�m rá»§, như thể mãi mãi vô tận.

Ngôn Hòa sậm mặt, quay đầu xe lái vá»� Lan uyển.

Mưa to quá, Ngôn Hòa không dám Ä‘i nhanh, còn phải phân tâm chú ý quan sát tình hình Mục Tinh Dã.

Mục Tinh Dã không khác gì vừa vá»›t dưới nước lên, môi tái nhợt, gò má có vết thương má»� má»�, đấy là do cú ngã khi Ä‘uổi theo xe Ngôn Hòa lúc trước. Vết thương ngấm nước mưa, ban đầu sưng Ä‘á»� giá»� lại bợt màu trắng bệch ra, trông thôi cÅ©ng Ä‘ã Ä‘au.

Dưá»�ng như phải mất má»™t lúc hoàn hồn xong cậu má»›i nhận ra mình Ä‘ang ở Ä‘âu.

"Anh Ngôn, em làm bẩn xe cá»§a anh mất rồi..." Cậu lẩm nhẩm trong vô thức, rồi cậu tháo dây an toàn ra, kéo áo mưa mình Ä‘ang mặc xuống. Cái áo mưa vừa cồng ká»�nh vừa lằng nhằng, cậu cố gắng rướn ngưá»�i lên, mãi rồi cÅ©ng cởi được, nước mưa bắn tung tóe ra há»™p số vá»›i màn hình, còn văng ướt cả má»™t bên vai Ngôn Hòa nằm gần phía ghế phó lái nữa.

Cậu lại hốt hoảng rút khăn giấy ra lau, tiếng cảnh báo nhắc nhở cài dây an toàn đồng thá»�i vang theo, cả cái khoang xe ầm Ä© rối loạn. Ngôn Hòa bùng nổ khá»�i cÆ¡n kìm nén: "Ngồi xuống, đừng có ngó ngoáy!"

Mục Tinh Dã rụt rè ngồi yên lại, vá»™i cài dây an toàn vào, hai chân khép thẳng, hai tay đặt trên đầu gối y hệt má»™t há»�c sinh phạm lá»—i, im thin thít triệt để.

Ná»­a tiếng sau chiếc xe tròng trành rẽ vào Lan uyển, mãi đến khi đỗ lại dưới hầm Ngôn Hòa má»›i thở phào má»™t hÆ¡i. Vừa nãy anh chá»�n Ä‘i qua đưá»�ng núi ở ngoại ô, gần hÆ¡n nhưng cÅ©ng nguy hiểm hÆ¡n, có Ä‘oạn Ngôn Hòa phát hiện ra dấu vết sạt lở dá»�c đưá»�ng núi, suốt Ä‘ó giá»� anh phải tập trung 120% tinh thần để mà lái xe.

Buổi chiá»�u anh Ä‘ích thân đến gặp Ä�oàn Dương, chập tối còn chưa vá»� nhà Ä‘ã nhận được cuá»™c gá»�i từ bác quản gia. Vốn dÄ© lòng dạ anh bá»±c bá»™i sẵn, lại còn bị giằng xé bởi cảm giác bất lá»±c không diá»…n tả thành lá»�i, cÆ¡n Ä‘iên tiết chưa xả được vào Ä‘âu, trên đưá»�ng lái xe tá»›i gặp Mục Tinh Dã là anh Ä‘ã bị dồn ép đến gần giá»›i hạn. Chá»� lôi được ngưá»�i lên xe, nếu không phải vì mải lo lái xe cho an toàn thì e không thể chịu nổi nữa.

Mục Tinh Dã xuống xe, đứng yên bất động giữa hầm, chỉ tha thiết nhìn đối phương, rõ là có ý nói cho ra ngô ra khoai ngay tại Ä‘ây luôn.

Ngôn Hòa tắt máy, mở cá»­a xuống xong sập cá»­a kêu rầm, cứ thế kéo lấy cánh tay Mục Tinh Dã xông Ä‘i phăm phăm.

"Anh Ngôn, em... không lên Ä‘âu ạ, nói luôn ở Ä‘ây là được..."

Ngôn Hòa mặc kệ cậu, động tác không há»� ngừng lại, anh lôi cậu lảo đảo vấp váp vào đến thang máy. Quần áo Mục Tinh Dã vẫn Ä‘ang nhá»� nước, chỉ lát sau nước Ä‘ã Ä‘á»�ng thành vÅ©ng ướt mất má»™t khoảng sàn thang máy, mặt gương soi phản chiếu bá»™ dạng lếch thếch cá»§a cậu, cậu rúc mình run rẩy đứng sau Ngôn Hòa hệt con gà lỡ chân rÆ¡i xuống ao.

"Ä�i tắm Ä‘i Ä‘ã." Lên nhà cái Ngôn Hòa Ä‘i thẳng vào phòng ngá»§, cầm má»™t bá»™ quần áo sạch ra ném vào tay Mục Tinh Dã còn Ä‘ang chôn chân ở cá»­a.

Dưá»�ng như Mục Tinh Dã chẳng nghe thấy gì, cậu ôm quần áo dè dặt nhích mấy bước tá»›i trước mặt Ngôn Hòa, mong muốn tiếp tục Ä‘á»� tài Ä‘ang dừng ở Ä‘oạn xin tha trưa nay.

"Anh Ngôn, em xin lá»—i, em sai rồi, xin anh làm Æ¡n, anh bảo em làm gì cÅ©ng được, anh đừng đưa Ä�oàn Dương Ä‘i mất được không?"

8 giá»� tối, mưa rá»�n biến bối cảnh phố xá thành tiếng gào rú chói tai, màn Ä‘êm Ä‘en kịt, cảm giác Ä‘ám quái vật Ä‘ang tranh thá»§ sắc trá»�i tối mù tá»±a má»±c và cÆ¡n gầm thét cá»§a mưa để xổng ra hoành hành.

Ngôn Hòa đứng quay lưng vá»� phía cá»­a sổ sát đất, đứng giữa khung má»±c đậm vuông vắn, ánh mắt biến đổi đầy Ä‘áng sợ.

DÅ©ng khí cá»§a Mục Tinh Dã thì như ngá»�n cá»� dại đầu tưá»�ng, lung lay xao động theo những đổi thay cá»§a Ngôn Hòa, lúc muốn ngả vào, lúc lại muốn bá»� chạy.

Nhưng chuyện Mục Huyá»�n Chi còn chưa giải quyết, cậu không thể chạy được.

"Anh," Mục Tinh Dã thấy rất lạnh, tay chân cÅ©ng lóng ngóng chẳng nghe lá»�i, đứng trước mặt Ngôn Hòa cậu chỉ biết xin tha, chẳng nói được câu cứng rắn chẳng làm được việc xấu xa nào hết, "sau này em sẽ nghe lá»�i anh, em không bao giá»� dám lừa anh nữa, anh giúp em vá»›i, chỉ Ä‘úng má»™t lần này thôi được không anh?"

Buổi trưa Ngôn Hòa Ä‘i xong là cậu gá»�i ngay cho Ä�oàn Dương nhưng không liên lạc được, Ä‘úng như dá»± Ä‘oán, có lẽ giá»� Ä‘ây Ngôn Hòa Ä‘ã đưa Ä�oàn Dương Ä‘i Ä‘âu rồi. Nhà há»� Ngôn muốn giấu ai thì Mục Tinh Dã tuyệt đối không có cá»­a tìm ra, nay lá»�i khai lẫn ngưá»�i Ä‘á»�u nằm cả trong tay Ngôn Hòa, cậu thá»±c sá»± không còn bất kì cách nào khác nữa.

Miệng vẫn còn Ä‘ang liên miên năn nỉ xin xá»�, cậu đứng Ä‘ó, ngưá»�i ngợm trắng toát không khác gì tá»� giấy chỉ gập vào là sẽ má»§n vụn ra, yếu á»›t bất lá»±c mà vẫn quyết khăng khăng đến cùng.

Ngôn Hòa không nghe rõ cậu nói những gì, chỉ cảm giác cái đầu vừa má»›i nguá»™i được xuống lại bị châm lá»­a bùng lên, tư thế lẫn thái độ van xin cá»§a cậu kích động khiến mắt anh Ä‘á»� quạch. Anh thình lình lại gần, bấu vào cằm Mục Tinh Dã miết chặt, nâng mặt cậu lên.

"Em chịu nghe lá»�i không?" Ngôn Hòa áp sát gương mặt cậu, ngón tay hÆ¡i dùng sức, cằm cậu lập tức lan nhòe mấy vệt Ä‘á»� Ä‘á»�, "Làm gì cÅ©ng được? Ban đầu em cÅ©ng xin xá»� Vạn Khoảnh thế này à?"

Hàng loạt câu nghi vấn liá»�n má»™t lúc làm Mục Tinh Dã ngÆ¡ ngác. Hình như cậu Ä‘ang cố phân tích xem câu Ngôn Hòa nói có mấy phần là thật mấy phần là giận, ngẫm nghÄ© giây lát xong cậu lại còn lẩy bẩy Ä‘áp:

"Chỉ cần anh chịu thả Ä�oàn Dương ra, anh muốn em làm gì cÅ©ng được."

Lá»­a giận cá»§a Ngôn Hòa vụt lên ngút trá»�i: "Làm trợ lý, làm bạn giưá»�ng, làm tình nhân, Ä‘á»�u được hết à?"

Mục Tinh Dã cắn răng, nói: "Ä�ược, được ạ."

💦 Cô Ấy Vừa Ä�i Vừa Hát:

Anh Ngôn, xem xem anh ép vợ mình thành ra như nào kìa


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.