Tham Lam Giữa Ban Ngày - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 35: Không bao gi� dám nữa




Mục Tinh Dã Ä‘i ra khá»�i cổng nhà tù, bắt chuyến bus cuối cùng, chá»� vá»� được đến ná»™i thành thì trá»�i Ä‘ã tối Ä‘en.

Cảnh Ä‘êm phồn hoa lóng lánh, Ä‘èn Ä‘óm chiếu rá»�i, phố xá lẫn ngưá»�i qua đưá»�ng Ä‘á»�u sáng trưng.

Mục Tinh Dã ngẩng đầu trông lên trá»�i, không hiểu tại sao rõ ràng Ä‘êm nay chẳng há»� thấy má»™t ngôi sao nào cả mà thành phố này vẫn có thể tấp nập nhá»™n nhịp giữa dòng sáng sặc sỡ. Có lẽ đấy toàn là rá»±c rỡ và rá»™n ràng cá»§a ngưá»�i khác, chẳng liên quan gì đến mình hết.

Cậu chưa bao giá»� thấy Ä‘êm ở Thá»§ phá»§ lại mịt má»� đến thế.

Mục Tinh Dã không chần chừ thêm, bắt xe bus quay vá»� tiểu khu sông Bạch Sa.

á»� Lan uyển vẫn còn ít đồ đạc cậu chưa kịp mang Ä‘i, nhưng cậu không lấy nữa. Các giấy tá»� quan trá»�ng Ä‘á»�u mang theo bên mình, Ä‘úng là cÅ©ng chẳng cần quay lại lắm. Giá»� cậu dá»�n ra rồi, sau này Ngôn Hòa xá»­ lý thế nào cÅ©ng được cả.

Ngồi xe bus hÆ¡n 1 tiếng đồng hồ, cuối cùng cÅ©ng vá»� đến sông Bạch Sa. á»� sân tiểu khu có nhà dân mở quán ăn nhá»�, cậu bước vào, gá»�i má»™t bát mì thịt bò rồi ăn từ tốn. Dạ dày rá»—ng không suốt cả ngày trá»�i tương đối khó chịu, cậu chỉ ăn được má»™t ná»­a là không nuốt nổi nữa, bèn trả tiá»�n xong chậm chạp Ä‘i lên tầng.

Quay vá»� tá»›i nhà mình cuối cùng cậu cÅ©ng thả lá»�ng hẳn ra, cậu cởi áo rồi nhào vào giưá»�ng, nhanh chóng thiếp ngá»§ thật say.

Hôm sau cậu ngá»§ đến tận khi trá»�i sáng choang, tỉnh dậy thấy ngưá»�i nhá»… nhại mồ hôi, cả chăn cÅ©ng ươn ướt, cÆ¡n sốt Ä‘ã lùi Ä‘i.

Chá»� má»™t lát cho tỉnh hẳn, cậu dậy Ä‘ánh răng rá»­a mặt. Giống hệt như má»�i ngày trước Ä‘ó, cậu lại trở vá»� thành Mục Tinh Dã lẻ loi đơn độc, nấu bữa sáng thôi cÅ©ng phải chia vắt mì bé tí thành hai ná»­a.

Cuá»™c sống hồi xưa cậu có sợ hãi mà cÅ©ng có vui thích, có trù trừ quẩn quanh nhưng cÅ©ng có mong chá»� trông ngóng, vậy nên dù có gian khó nữa cậu vẫn vượt qua. Vậy nên cho dù mãi mãi chỉ ăn má»™t mình, ngá»§ má»™t mình, cậu cÅ©ng chẳng há»� buồn lòng.

Nhưng ở nhá»� chá»— Ngôn Hòa mấy tháng, được nếm ngon ngá»�t khi hai ngưá»�i bên nhau sá»›m chiá»�u, giá»� hÆ¡i đắng cay tí thôi Ä‘ã không chịu được.

Những ngày tháng sau này chẳng còn lại gì cả. Mãi mãi không có ai ăn mì chung vá»›i cậu, mãi mãi không có ai thì thầm bên tai bảo cậu "Ä�ừng sợ" nữa rồi.

Cậu chẳng biết Ä‘i Ä‘âu, chẳng có việc gì để làm, dứt khoát xin sân cưỡi ngá»±a vá»›i anh Cát cho nghỉ phép, chán chưá»�ng ở lì trong nhà mấy ngày liá»�n.

Mãi đến khi Khương Tiểu Khê gá»�i tá»›i bảo Ä‘ã sang tìm cậu má»™t lần mà nhà không có ai, há»�i cậu Ä‘ang ở Ä‘âu thế.

"À," Mục Tinh Dã trả lá»�i khá lừ đừ, "em không ở đấy nữa ạ, em vá»� nhà em rồi."

Khương Tiểu Khê nhạy cảm nhận ra vẻ khác thưá»�ng trong tâm trạng cậu, cẩn thận há»�i: "Em vá»›i Ngôn Hòa có vấn Ä‘á»� gì à?"

"Ừm, Tiểu Khê à," Mục Tinh Dã lẩm bẩm, "em định rá»�i khá»�i Ä‘ây, tạm biệt, Tiểu Khê."

"Ấy, từ từ từ từ đ㠗—" Khương Tiểu Khê vá»™i gá»�i, "Em có chuyện gì à? Gì mà tạm biệt vá»›i chả không tạm biệt, em định Ä‘i Ä‘âu?"

"Không có chuyện gì ạ, em chỉ định rá»�i Thá»§ phá»§ chuyển sang nÆ¡i khác sống thôi, vá»� sau chắc không gặp được anh nữa, nên chào anh má»™t câu trước."

"Mục Tinh Dã, không có chuyện gì sao giá»�ng em lại nức nở thế kia? Ä�ược rồi, em nói cho mình em Ä‘ang ở Ä‘âu Ä‘i, mình sang vá»›i em."

1 tiếng sau, Khương Tiểu Khê ngồi xuống trong phòng khách nhà Mục Tinh Dã.

Mục Tinh Dã chưa há»� biết hóa ra mình lại khao khát giãi bày ná»—i lòng đến thế, xưa nay cậu không hay chia sẻ chuyện riêng vá»›i bạn bè, cÅ©ng chẳng bao giá»� Ä‘i nghe ngóng cuá»™c Ä‘á»�i ngưá»�i khác, vạch ranh giá»›i rõ ràng. Nhưng dưá»�ng như Khương Tiểu Khê có má»™t sức hút đặc biệt, anh ngồi yên Ä‘ó thôi, chưa cần nói gì Ä‘ã đủ xoa dịu linh hồn Ä‘ang tan vỡ hoang mang.

Chá»� nghe kể xong, Khương Tiểu Khê chìm vào lặng thinh. Vá»›i tư cách bạn bè anh không thể can thiệp quá sâu, nhưng anh sẽ dốc sức giúp đỡ hết lòng. Thế là anh má»�i Mục Tinh Dã, há»�i cậu có muốn đến khu nghỉ dưỡng Khê Ä�ông làm không.

Resort Khê Ä�ông nằm ở má»™t hòn đảo nhá»� cá»±c nam nước T, là quê cá»§a Khương Tiểu Khê, ban đầu Ngụy Khải Ä�ông bá»� tiá»�n mua toàn bá»™ quyá»�n khai thác đảo, xây dá»±ng nên khu nghỉ dưỡng lá»›n nhất phía nam. Hiện giá»� chá»§ sở hữu resort Khê Ä�ông là Khương Tiểu Khê, anh có quyá»�n quyết hết các thứ nhân sá»±, tài chính, vận hành kinh doanh.

"Resort có sân cưỡi ngá»±a, em đến làm huấn luyện viên dạy polo tiếp cÅ©ng được." Khương Tiểu Khê nói.

"Anh cứ toàn giúp em mãi thế, em ngại lắm." Mục Tinh Dã ngại thật, bất kể có Ä‘i không thì riêng việc Khương Tiểu Khê trượng nghÄ©a rá»™ng lượng vươn tay viện trợ Ä‘ã làm cậu thấy thiếu nợ lắm rồi.

Huống chi Khương Tiểu Khê giúp cậu nào chỉ má»™t lần.

"Em Ä‘i làm chứ Ä‘âu phải Ä‘i ăn chùa Ä‘âu, có gì mà ngại." Khương Tiểu Khê bật cưá»�i, "Vừa khéo thay đổi môi trưá»�ng sống, cÅ©ng tốt cho em mà. Bây giá»� năm nào mình cÅ©ng sẽ vá»� Ä‘ó ở má»™t thá»�i gian, đến lúc ấy bá»�n mình vẫn chÆ¡i vá»›i nhau được, vui biết mấy."

"Tiểu Khê, em cân nhắc thêm rồi báo lại anh được không ạ? Em vẫn còn má»™t vài việc nữa chưa lo xong."

"Ä�ược, thế mình chá»� tin em. Em quyết định rồi thì cứ gá»�i mình bất cứ lúc nào cÅ©ng được."

Hai ngưá»�i trò chuyện thêm má»™t lúc nữa, Ngụy Khải Ä�ông gá»�i Ä‘iện giục mấy lần, Khương Tiểu Khê má»›i bịn rịn chào Mục Tinh Dã ra vá»�.

——

Xe rá»�i khá»�i bãi đỗ lên đưá»�ng vành Ä‘ai trên cao, Ngôn Hòa không nói gì, tài xế bèn Ä‘i vá»� hướng An Hòa như thưá»�ng lệ. Giai Ä‘oạn này vẫn vậy, buổi sáng đến An Hòa Ä‘ón sếp, tan làm lại chở sếp quay vá»� An Hòa.

Ngôn Hòa nhắm mắt, hÆ¡i ngá»­a đầu, áo vest khoác ngoài bị quẳng sang má»™t bên. Ä�ợt gần Ä‘ây anh bận rá»™n sứt đầu mẻ trán, công việc không ngừng nghỉ lấp đầy má»�i kẽ hở trong lịch trình, giúp anh tạm lÆ¡ Ä‘i má»™t số việc bế tắc tận cùng, ví dụ tất cả các thứ liên quan đến Mục Tinh Dã. Trốn tránh không thể giải quyết bất cứ vấn Ä‘á»� gì, chẳng lý thuyết quan Ä‘iểm giáo dục nào suốt từ bé đến lá»›n dạy anh hành xá»­ như thế cả.

Nhưng anh không tài nào đối diện nổi vá»›i Mục Tinh Dã. Ngoài tránh né ra không còn cách khác.

Má»—i lần gặp em Ä‘á»�u thấy mình Ä‘ang đứng sát bên bá»� vá»±c, sóng biển rầm rì tá»±a tiếng khóc kể nỉ non cá»§a ngưá»�i ấy Ä‘ang Ä‘á»� hoe mắt van xin anh bá»� qua cho Mục Huyá»�n Chi má»™t lần. Thậm chí có những lúc Ngôn Hòa Ä‘ã muốn gạt Ä‘i hết thảy buông mình nhảy xuống, kệ xác cái gì mà luân lý đạo đức hận thù thế tục, chỉ cần Mục Tinh Dã đừng khóc nữa.

Lý trí lẫn tình cảm giằng co, không bên nào chịu thua kém. Thế là Lan uyển trở thành vùng cấm khiến Ngôn Hòa vương vấn mà phải rụt rè lánh xa.

Xe Ä‘i được đến ná»­a đưá»�ng thì bá»—ng Ngôn Hòa Ä‘á»�c má»™t địa chỉ, tài xế phải quay đầu khẩn cấp, lái vá»� hướng ngược lại.

Hệ thống chiếu sáng cá»§a khu tập thể cÅ© xuống cấp nặng ná»�, nhìn gì cÅ©ng cứ má»� má»� ảo ảo, gió hè vẫn oi nóng, các cư dân xong xuôi bữa tối túm tụm ra cá»­a nhà cùng nhau tụ tập hóng mát.

Ngôn Hòa đứng dưới gốc cây Ä‘a thân to đủ hai ngưá»�i ôm, sÆ¡ mi quần âu phẳng phiu chỉnh tá»�, trông lệch pha hoàn toàn vá»›i nÆ¡i này. Chốc chốc dân ở Ä‘ây Ä‘i ngang qua lại tò mò ngó nghiêng quan sát anh mà anh chẳng mảy may để tâm, vẫn cứ tiếp tục chôn chân không há»� nhúc nhích.

Khung cá»­a sổ ở tầng cao nhất hắt ra ánh sáng yếu á»›t êm dịu, gió thổi bay má»™t góc rèm cá»­a thốc vá»� phía ngoài. Tâm trí anh cÅ©ng lao xao phất phÆ¡ theo mảnh vải ấy, không kìm lòng nổi nghÄ© ngợi xem giá»� phút này ngưá»�i ấy Ä‘ang làm gì.

Mấy hôm trước, anh Ä‘ã đập nát hi vá»�ng và giấc mÆ¡ cá»§a Mục Tinh Dã ngay giữa căn phòng Ä‘ó, để lại cho cậu kết quả không thể nào tiếp thu.

Khi Mục Tinh Dã quỳ xuống, có má»™t khoảnh khắc anh Ä‘ã nghÄ© hay thôi Ä‘i vậy! Trước kia Ä‘ã bắt Mục Huyá»�n Chi trả giá rồi, vá»� sau thế nào nữa thì mặc kệ Ä‘i. Ngưá»�i sống trên Ä‘á»�i Ä‘âu thể lúc nào cÅ©ng rành rá»�t thế, cÅ©ng Ä‘âu thể mãi khổ sở thế.

Nhưng nhoáng cái ý nghÄ© ấy tan Ä‘i, gương mặt già nua cá»§a ba xâm chiếm cổ há»�ng anh, khiến anh bá»� chạy trối chết trước khi đưa ra bất cứ quyết định gì.

Sau hôm ấy anh không dám lởn vởn dừng chân nữa, anh sợ mình sẽ làm ra việc ngu xuẩn không thể vãn hồi.

Anh cho ngưá»�i bí mật đưa Ä�oàn Dương rá»�i khá»�i Thá»§ phá»§, sắp xếp ở lại má»™t căn nhà dưới quê, có nhân lá»±c trông nom riêng. Còn vá»� kế hoạch tiếp theo, vốn dÄ© anh Ä‘ã tính toán sẵn cả rồi, nhưng rồi bên tai trước mắt chỉ toàn tiếng khóc Ä‘è nén và Ä‘ôi mắt Ä‘á»� hoe cá»§a Mục Tinh Dã.

Thế là thá»§ Ä‘oạn này ná»� Ä‘á»�u chùn tay hết.

Ông ná»™i gá»�i sang quan tâm anh cÅ©ng chỉ trả lá»�i qua loa "Xong việc rồi ạ". Xưa nay anh làm ăn thá»�a Ä‘áng, Ngôn Niên bèn không gặng há»�i chi tiết cụ thể hÆ¡n.

Cuá»™c sống máy móc lặp lại trôi Ä‘i thêm mấy hôm, má»™t buổi khuya ná»� Mục Tinh Dã gá»�i cho anh. Kể từ khi Mục Tinh Dã lên cÆ¡n sốt cao bá»� Ä‘i khá»�i Lan uyển, Ä‘ã mưá»�i mấy ngày hai ngưá»�i chưa gặp nhau.

Mục Tinh Dã Ä‘ang chá»� anh ở cổng chính An Hòa, bảo muốn nói chuyện má»™t lát.

"Em lên Ä‘ây Ä‘i, tôi gá»�i bảo vệ ra Ä‘ón em." Ngôn Hòa nói.

"Anh ra Ä‘ây Ä‘i anh Ngôn, em không lên Ä‘âu ạ, nói mấy câu thôi rồi vá»� luôn." Rất hiếm khi Mục Tinh Dã từ chối Ngôn Hòa, bất kể là thá»�i Ä‘iểm nào. Việc này khiến Ngôn Hòa thoáng nảy sinh ít tâm trạng rất khác thưá»�ng.

Bệnh viện An Hòa xây theo phong cách kiến trúc châu Âu, diện tích mưá»�i mấy km2, được gá»�i là mức trần vá»� cả Ä‘iá»�u kiện chữa trị lẫn chi phí đắt Ä‘á»� ở nước T. Chá»— Ngôn Hòa Ä‘ang ở cách cá»­a chính rất xa, anh gá»�i bảo vệ lái xe buggy qua Ä‘ón, Ä‘i xe 5 phút má»›i trông thấy cá»­a chính tương tá»± Khải Hoàn môn đặc trưng cá»§a bệnh viện.

Mục Tinh Dã đứng ngoài cá»­a, trước kiến trúc khổng lồ sừng sững oai nghiêm, bóng hình gầy gò càng toát ra vẻ nhá»� nhoi bất lá»±c.

Ngôn Hòa xua tay bảo xe buggy quay vá»�, bước lại gần, gá»�i má»™t tiếng A Dã như thưá»�ng lệ.

DÄ© nhiên không thể đứng ở cổng chính nói chuyện thật, Ngôn Hòa dẫn Mục Tinh Dã Ä‘i vào trong. Phía trong có má»™t vưá»�n hoa nhá»� ở ngay gần khu cổng vào, đầy đủ ghế mây và Ä‘ình nghỉ mát, Mục Tinh Dã Ä‘i theo đằng sau Ngôn Hòa, bước mấy bước xong dừng chân lại bảo: "Anh Ngôn, nói luôn Ä‘ây được rồi ạ."

Hai ngưá»�i ngồi xuống chiếc ghế mây Ä‘ôi trong vưá»�n hoa, khoảng cách vừa phải, đủ lịch sá»± theo lá»… phép xã giao. Thậm chí Ngôn Hòa còn thÆ¡ thẩn giây lát, tá»± dưng anh hiểu ra chắc là Mục Tinh Dã sẽ không còn luôn luôn muốn dính lấy mình má»�i lúc má»�i nÆ¡i, khao khát biến cá»± ly giữa cả hai thành số âm giống như ngày xưa được nữa.

Cậu cÅ©ng không còn là Mục Tinh Dã hở tí lại tuyên bố "Em muốn theo Ä‘uổi lại anh" ấy rồi.

Mục Tinh Dã cúi đầu, tóc mái dài thượt che mất Ä‘ôi mắt, cứ châm chích thế nào, cậu dụi mấy cái rõ mạnh, mắt lại càng Ä‘á»� hÆ¡n.

Bầu không khí yên ắng vô cùng, cạnh ghế mây là ngá»�n Ä‘èn đưá»�ng dạng đứng cao quá ná»­a ngưá»�i, hình tròn nhá»� xinh tá»�a ra ánh sáng dịu dàng, thiêu thân cứ liên tục luẩn quẩn quanh nguồn sáng rồi lao đầu vào nó, tạo thành những tiếng va chạm li ti giòn tan.

Ngoài âm thanh thiêu thân Ä‘âm đầu vào lá»­a lắt nhắt ấy ra thì chẳng còn gì khác cả.

Ngôn Hòa không lên tiếng, trầm ngâm nhìn đăm đăm vào cá»™t Ä‘èn. Trá»±c giác mách bảo rằng chắc chắn anh sẽ không muốn nghe những lá»�i Mục Tinh Dã sắp nói. Thá»±c tế thì từ khi Ngôn Tương An gặp nạn vá»� nước, anh vá»›i Mục Tinh Dã Ä‘ã chẳng nói được câu nào êm tai cho nhau.

Cứ lặng thinh thế tầm 10 phút, cuối cùng Mục Tinh Dã mở miệng.

"Ä�ợt trước em thiếu suy nghÄ©, gây ra cho anh bao nhiêu phiá»�n toái rắc rối." Suốt nãy giá»� Mục Tinh Dã không há»� nhìn Ngôn Hòa, chỉ tập trung ngó mÅ©i giày mình chằm chằm.

"Em phiá»�n phức thật chứ, khăng khăng Ä‘òi theo Ä‘uổi anh mà không biết đưá»�ng nghÄ© đến góc nhìn cá»§a anh... Dành nhiá»�u quá sợ anh sẽ chán ngấy ghét bá»�, dành in ít thôi thì lại lo anh không trông thấy. Thá»±c ra thì ngu Æ¡i là ngu, chả bận tâm là anh có cần không."

"Anh có thiếu gì Ä‘âu cÆ¡ chứ, cho anh anh cÅ©ng chưa chắc Ä‘ã thích."

"Anh Ngôn, hôm nay em muốn nói lá»�i xin lá»—i vá»›i anh, nể tình mình hồi bé, anh đừng so Ä‘o chấp nhặt vá»›i đứa như em làm gì..."

Mắt hÆ¡i nhòe nhòe, cậu vẫn cúi gằm, không dám sụt sịt mÅ©i, sợ Ngôn Hòa nghe thấy sẽ phát hiện bất thưá»�ng.

Có lẽ vá»� sau không bao giá»� được gặp lại ngưá»�i mình Ä‘ã theo Ä‘uổi từ bé đến lá»›n Ä‘ây nữa. Cứ nghÄ© đến việc ấy Mục Tinh Dã lại thấy chua xót vô cùng, dưá»�ng như có con sông Ä‘ang chầm chậm chảy trôi, tràn qua trái tim rồi lan ra tá»›i tứ chi bách hài, ngấm vào từng tấc máu thịt xương tá»§y cậu. Cậu nghÄ©, đến hết Ä‘á»�i mình cÅ©ng chẳng xóa nhòa được cả tình yêu lẫn vết thương mà ngưá»�i Ä‘àn ông tên Ngôn Hòa Ä‘ã nung vào lòng cậu.

Vậy thì Ä‘em hết Ä‘i thôi!

"Anh Ngôn, thì... sau này mình làm bạn thôi ha."

Chữ cuối cùng bị Mục Tinh Dã nuốt chá»­ng vào há»�ng, đầu lưỡi cậu vừa đắng vừa chát.

Ngôn Hòa nói câu đầu tiên kể từ lúc há»� gặp mặt hôm nay:

"Ý em là gì."

Giá»�ng Ä‘iệu phẳng lặng, không thắc mắc cÅ©ng không chất vấn, má»™t câu trần thuật bình thưá»�ng, cảm giác Ngôn Hòa không há»� ngạc nhiên, cÅ©ng chẳng để bụng.

"Ý trên mặt chữ thôi." Mục Tinh Dã nói cá»±c kì chậm, chữ nào cÅ©ng lởn vởn má»™t vòng nÆ¡i đầu lưỡi.

"Chuyện ngày xưa là lá»—i cá»§a bố em, bố em sai mất rồi." á»� vị trí Ngôn Hòa không trông thấy, ngón tay Mục Tinh Dã Ä‘ang gồng sức Ä‘ào móc sợi mây mảnh cá»§a chiếc ghế Ä‘an, Ä‘au đớn sẽ giúp xoa dịu ná»—i áp lá»±c và cÆ¡n bồn chồn Ä‘ang tích tụ trong cậu rất hiệu quả.

Cậu nhanh chóng bổ sung: "Còn nhiá»�u việc nữa, bố cÅ©ng kể vá»›i em rồi ạ. Em... không trách anh, cÅ©ng không thể oán giận anh."

"Tại vì bố phạm lá»—i trước."

Vậy nên không thể hận anh.

"Vì sợ anh không chịu tha thứ."

Nên cÅ©ng không thể yêu anh.

Cậu nói tiếp: "Anh Ngôn à, em sẽ không mÆ¡ tưởng xa vá»�i những gì không thuá»™c vá»� mình nữa Ä‘âu, em không bao giá»� dám nữa."

Ngôn Hòa Ä‘ã hiểu từng chữ má»™t mất rồi.

💦 Cô Ấy Vừa Ä�i Vừa Hát:

Vạn Khoảnh Ä‘ang kéo lê đại Ä‘ao 10m khẩn cấp phi tá»›i Ä‘êi


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.