Ngộ Xuân Phong – Dung Bất Năng

Ngộ Xuân Phong – Dung Bất Năng

Đọc Truyện Ngộ Xuân Phong – Dung Bất Năng Tại Truyện YY.

Thể loại:

Cổ Đại , Ngược , Nữ Cường

Trạng thái:

Hoàn thành

Độ dài:

15 chương

Ngộ Xuân Phong – Dung Bất Năng

Chúng tôi rất vui khi các bạn đến với Website . Các bạn đang theo dõi tryện Ngộ Xuân Phong – Dung Bất Năng thuộc thể loại Cổ Đại , Ngược , Nữ Cường thuộc tập truyện của tác giả Dung Bất Năng đang thu hút độc giả hiện nay. https://truyenyy.mobi luôn cung cấp và cập nhập đầy đủ các thể loại truyên hot nhất hiện nay, hiện tại bộ truyện Ngộ Xuân Phong – Dung Bất Năng đang được cập nhập mỗi ngày gửi đến các bạn độc giả.

Tác giả: Dung Bất Năng

Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Ngược

Team dịch: Mưa Rào Tháng Sáu

Giới thiệu

[Là phần tiếp theo của bộ Thế Xuân Phong.]

Ta tỉnh lại ở quân trấn bên ngoài Ngọc Môn Quan, cõi lòng mơ hồ như chìm trong mộng, không dám tin đây là thực. Ta thân là thứ mẫu của Hoàng đế, lại vì những thân cận cùng hắn mà bị người đời gièm pha khinh miệt. Rõ ràng đã uống chén rượu độc của Thái hoàng thái hậu, hồn về tây thiên, cớ sao nay lại xuất hiện ở nơi này?

Bên ngoài vang lên tiếng xe ngựa huyên náo, có người cất giọng hỏi: “Phong Nhi đã tỉnh chưa?”

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, có người bước vào giữa luồng sáng. Toàn thân ta đau nhức chẳng thể ngồi dậy. Ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa, chói loá đến mức không khỏi khiến ta nheo mắt lại.

“Phong Nhi? Phong Nhi?” Người nọ đến bên giường, nhẹ nhàng lay ta.

Ta khó nhọc mở mắt, bóng dáng trước mặt dần trở nên rõ nét. Là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, giữa chân mày vẫn còn nét non nớt nhưng đã lộ ra vẻ tuấn tú, khôi ngô.

“Nhị ca ca?” Ta ngạc nhiên thốt lên, song giọng nói lại mang theo âm điệu mềm mại như trẻ nhỏ. Kinh hãi, ta vội đưa tay bụm miệng, chỉ để nhận ra đây là bàn tay nhỏ nhắn của một đứa trẻ.

Nhị Ca lại không để ý đến sự khác thường của ta, chỉ chăm chú thu dọn đồ đạc.

“Mau dậy đi, chúng ta sắp hồi phủ rồi.” Một lát sau thấy ta vẫn chưa động đậy, bèn xoay người cười bảo: “Chỉ là ngã ngựa một cái, đã nằm suốt ba ngày rồi, có bị thương đâu, còn không mau dậy.” Dứt lời, huynh ấy vươn tay khẽ cốc mũi ta một cái. Hơi ấm nơi đầu ngón tay huynh ấy chân thực đến mức khiến ta không thể tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một giấc mộng.